ĐI BẮC CỰC
Bùi Duy Tâm
Trên máy bay từ Oslo trở về San Francisco ngày 26 tháng Tư năm 2006.

Các bạn thân mến,
Tiếp theo thư ngày 09/04/2006 trước khi lên đường đi Bắc Cực, hôm nay tôi xin
tường tŕnh với các bạn rằng tôi đă thực hiện chuyến đi đúng như dự định: Tôi đă
đeo cái bảng VIỆT NAM bước chân lên Bắc Cực (Geographic North Pole 90 degrees
N.) và được Cơ Quan Quản Lư Bắc Cực của Nga chứng nhận:
BÙI DUY TÂM was the first VIETNAMESE at the NORTH POLE
Tôi viết bản tường thuật này để nói về CHÍNH M̀NH, người VIỆT NAM M̀NH, NHÂN LOẠI M̀NH và cũng để tạ ơn các bậc tiền bối, chia xẻ với bạn bè cùng lứa nhất là tiếp tục trao lại các kinh nghiệm xương máu của ḿnh cho đám hậu sinh gồm các học tṛ cũ, các em, các con, các cháu. (Nói về chính ḿnh th́ tương đối đỡ sai hơn nói về người khác, nói về người Việt Nam ḿnh th́ đỡ sai hơn nói về người nước ngoài, nói về nhân loại ḿnh th́ đỡ sai hơn nói về các sinh vật khác).
Tôi rất YÊU ĐỜI
“…với đẹp muôn h́nh muôn thể
Mượn lấy bút nàng Ly Tao tôi vẽ
Và cây đàn ngàn phím tôi ca...”
Nhưng sẵn sàng từ bỏ CUỘC SỐNG nếu không thể tiếp tục làm một CON NGƯỜI TỬ TẾ
được.
Tôi sống theo trật tự xă hội để tôn trọng mọi người. Nhưng TÂM HỒN tôi hoàn toàn
TỰ DO bay bổng như cánh diều không ràng buộc với bất cứ một thành kiến, một tín
ngưỡng, một giáo điều hay một hệ thống tư tưởng nào.
Cho nên tôi đă không làm nhiều việc mọi người thường làm và hay làm những việc
ít người muốn làm hay dám làm.
Bắc Cực không phải là đất liền như Nam Cực. Bắc Cực ở trên mặt biển Bắc Băng
Dương (Artic Ocean). Trước kia tầu bè của các nhà thám hiểm đều bị vỡ nát bởi
băng tuyết. Chiếc tàu lịch sử FRAM của Nansen được đóng thật chắc thật nhẹ để
trôi theo băng thạch lên Bắc Cực (theo dự tính của Nansen). Nhưng sau 3 năm
1893-1895 bị kẹt trong đá băng, chiếc tàu FRAM chỉ tới vĩ tuyến 85 độ 57 phút
Bắc. Nansen cùng một bạn đồng hành Johansen bỏ tàu lại cho thủy thủ doàn. Hai
người đi bằng xe chó kéo (dog-drawn sledge) cố lên Bắc Cực nhưng sau gần một
tháng cũng chỉ tới được 86 độ 16 phút Bắc rồi phải bỏ về. Tôi đă đến thăm chiếc
tàu FRAM lịch sử đó trong Viện Bảo Tàng tại Oslo.

Hiện nay người Nga dùng ICEBREAKER là tàu chạy bằng năng lượng nguyên tử phá
băng lên Bắc Cực trong ṿng 30 ngày khoảng tháng Bẩy tháng Tám là lúc băng tuyết
mềm nhất. Đi kiểu này như đi du thuyền (cruise) ăn nhậu phè phỡn trong những
cabin sang trọng đầy đủ tiện nghi trong hai tuần lễ rồi nhảy xuống mặt đá băng,
mở champagne nâng ly chúc mừng nhau đă tới Bắc Cực. Thật là vô duyên ! Không
phải phong cách của Bùi Duy Tâm.
Ngược lại trong khoảng 30 ngày từ cuối tháng Ba đến cuối tháng Tư là lúc băng
cứng nhất, người ta có thể đi náy bay đặt biệt lên Ice Camp BARNEO (89 degree
N), rồi từ đó lên Bắc Cực (90 degree N):
hoặc bằng Ski Cross-Country trong 9 ngày 9 đêm (rất chán và rất mệt) hoặc bằng
Helicopter trong vài giờ (không mệt nhưng không hào hứng)
Là con cháu của hai cụ Nguyễn Trăi và Nguyễn Huệ, tôi xếp đặt một cách đi riêng
cho tôi: hào hứng hơn, gần thiên nhiên hơn, thưởng thức nhiều hơn và thông minh
hơn.
Cuộc đi lên Bắc Cực của tôi bắt đầu từ Longyearbyen (78 độ Bắc) trên đảo
Spitsbergen thuộc quần đảo Svalbard trên biển Barents Sea, sát với Bắc Băng
Dương (Artic Ocean).
1)Trước hết bằng một xe tăng trược tuyết tôi đến một hang băng thạch (glacier)
ngầm dưới ḷng đất. Lên xuống bằng một lỗ nhỏ vừa vặn cho một người bám dây
thừng để leo lên leo xuống chừng mười thước sâu. Thật dễ sợ ! Đường đi dưới hang
rất hẹp nhiều khi phải nằm trườn người ra để chui qua. Thỉnh thoảng mới đứng
thẳng lên được. Nhưng bù lại, thật kỳ ảo chưa từng thấy trên thế giới này. Đây
là băng thạch (glacier) chứ không phải nhũ thạch (stalactite, stalagmite) như
mọi hang động khác.
2) Đoạn dường kế tiếp bằng SNOWMOBILE hơn 200 cây số dường đồi núi với 6 tay Na
Uy to như voi lại quen với thủy thổ núi non khí hậu lạnh giá. Mấy lần tôi mệt
quá lỏng tay lái nên đâm xuống hố tuyết. Cả bọn xúm lại kéo mải mới lôi được xe
và người lện. Đă vậy thằng trưởng đoàn c̣n dọa dẫm: “ Anh không chạy nổi 50
km/giờ th́ chúng tôi bắt buộc phải bỏ anh lại cho gấu Bắc Cực (Polar Bear)” và
c̣n dậy dỗ: “ Trên sườn núi dốc nghiên, anh phải đứng lên nghiêng người về bên
này, ngả người về bên kia để giữ thăng bằng như ta đây. ” Nhưng “Thánh nhân đăi
kẻ khù khờ” rút cuộc chính thằng đó cũng húc vào hốc núi gần chết. C̣n thằng Mít
già yếu bé nhỏ này vẫn tới điểm hẹn vào nửa đêm chẳng gẫy cái xương nào (À, nên
nhớ ở trên đó lúc này đêm cũng sáng như ban ngày). Tuy mệt và nguy hiểm nhưng
phong cảnh sơn thủy dẹp tuyệt vời, lác đác vài ba con hươu reindeer ngơ ngác
trên mặt tuyết trắng phau.

3) Ngày hôm sau nhẹ nhàng hơn nhiều. Lên máy bay đặc biệt vượt biển Barent
Sea qua Bắc Băng Dương (Artic Ocean). Ngồi trên máy bay ngắm bức thành băng (Ice
Edge), ranh giới giữa biể nước và biển băng và mặt Bắc Băng Dương lồi lơm lởm
chởm đẹp vô cùng.
Đương say sưa đắc chí với hiện tại so với nỗi vất vả hôm qua th́ thằng trưởng
đoàn người Nga ra lệnh cởi bỏ một nửa số quần áo bên ngoài ra cho quen với lạnh.
Khi máy bay gần đáp xuống mới được mặt lại, nếu không chút nữa ra khỏi máy bay
là chết liền v́ lạnh đột ngột. Thước khi đi, tôi đă mất hơn một tiếng đồng hồ để
nai nịt từ trong ra ngoài:
- Hai bộ quần áo lót bằng vải bông.
- Một quần dài len của vợ mua cho mà chưa bao giờ mặc.
-Hai bộ jumpsuit, một bộ đă dùng trong lần
-Nam Cực cách đây mười năm. C̣n một bộ mới được phát trong bộ đồ polar clothes.
- Hai cái áo len dằy.
- Ba đôi tất dài cao tới đùi.
- Ba đôi găng tay.
- Một khăn len quàng cổ.
- Một đôi ủng dầy để đi Bắc Cực, trong bọc ha
lần vải da (Polar Boots).
- Một mũ len bọc kín đầu và mặt chỉ hở hai mắ
và một phần trên mũi.
- Và môt mũ lông mua từ Nga.
Sau cùng bọc kín cái xác sống của tôi bằng một bộ đồ Bắc Cực POLAR SUIT.
Mặc xong từng ấy đồ vào người nặng đến nỗi đi lại rất khó khăn thế mà bây giờ nó
bắt tôi cởi ra một nửa số lượng quầ áo. Phát khóc lên được May quá có cô em
người Ư, dung nhan thường thường bật trung nhưng rất tốt bụng, giúp tôi lột quần
áo ra rồi lát nữa lại mặt hộ vào. Tôi không hiểu tại sao bọn da trắng nó cởi ra
mặt vào nhanh đến thế. C̣n tôi th́ lúng túng vụn về, nộ việt dút chân vào đôi
ủng cũng bở hơi tai.
Máy bay là là hạ cánh xuống phi đạo đá băng… Nhưng sao lại ngoi lên rồi chúc
xuống tới ba bốn lần mới đáp hẳn xuống được. Th́ ra hôm nay trời nắng phi đạo đá
băng chảy mềm nhũn bố nó ra rồi. Phải kiê^’ m chỗ cứng hơn mới đáp được. Mẹ ơi
Đây là Ice Camp của Nga có tên là Barneo, 89 độ N cách Bắc Cực có 1 độ thôi. Mọi
người đều vào lều co ro ngồi ăn súp borsch của Nga và nhận diện nhau: 8 ông
người Ư, 2 cô người Ư (1 cô vừa giúp tôi mặc quần áo và 1 cô khá đẹp ăn mặt điệu
như tài tử xi-nê), 1 ông người Mỹ và 1 cô Nhật Bản. Kể cả anh chàng trưởng đoàn
người Nga và tôi nữa là mười bốn.


Bên phải tôi là David Hoffman người Mỹ ở Washington, DC. Bên trái tôi là ông già
người Ư 70 tuổi mặt mũi nhăn nheo. Trừ tôi ra ông là người nhiều tuổi nhất trong
đám.
Cô Nhật Bản thấy có ḿnh tôi là dân Da Vàng đồng chủng với cô nên lại làm quen
xưng tên là Tami, rủ tôi ra ngoài chụp ảnh. Thật găi đúng chỗ ngứa, tôi đương
lo khômg có ai chụp ảnh cho ḿnh. Thế là đôi chim Đông Phương tung tăng đi chụp
ảnh ngoài trời băng giá -25 độ C trong khi bọn mũi lơ mắt xanh ngồi ru rú trong
lều ăn cheese uống rượu vang hâm nóng, nói chuyện ồn ào. Tôi biết người
Nhật có tính tự hào dân tộc rất cao nên đọc cho cô ta nghe một bài thơ Haiku của
Basho, một thi sĩ Nhật rất nổi tiếng, nhân trời hôm nay có nắng tuyết đương tan:
“Xuân gần tàn
Chim tràn lệ
Con cá mắt rưng rưng”
Em Nhật cảm động quá, cao hứng hát tặng lại tôi một bài dân ca Nhật Bản và tôi
cũng ề à phụ họa theo:
“À Sh́ ta há ma à bê ề ô…”
(Hăy ra ngoài biển ngắm sóng xô bờ
Biết bao chuyện xưa dấu ở đó, bạn nhỉ)
Em cười khúc khích…làm cơi băng giá mêng mông này…đỡ hoang lạnh.

http://www.ykhoahuehaingoai.com/ky/k_DIBACCUC_BUIDUYTAM.html